celagel772

celagel772

Follow

This company has no active jobs

0 Review

Rate This Company ( No reviews yet )

Work/Life Balance
Comp & Benefits
Senior Management
Culture & Value

celagel772

celagel772

(0)

About Us

Cô gái mỗi chiều ghé sạp vé số cho bà ngoại và câu chuyện phía sau thói quen đó

Có những thói quen nhỏ trong cuộc sống thoạt nhìn không có gì đáng kể nhưng lại chứa đựng bên trong một câu chuyện dài hơn người ta nghĩ. Với Linh, cô gái hai mươi ba tuổi vừa đi làm vừa sống cùng bà ngoại trong căn nhà cũ ở một con phố nhỏ Hà Nội, việc ghé sạp vé số đầu ngõ mỗi chiều tan làm chỉ mất chưa đến hai phút. Nhưng hai phút đó đã diễn ra đều đặn suốt ba năm nay, không bỏ một ngày nào, và phía sau thói quen tưởng chừng đơn giản đó là cả một câu chuyện về tình cảm bà cháu, về tuổi già, về cách người trẻ học cách yêu thương theo ngôn ngữ của thế hệ trước.

Xem thêm:

https://gateway.agri.sab.ac.lk/cjm/candidate/celagel772/ 

https://www.hispanicjobs.com/companies/celagel772-7263709 

https://www.diversity.co.uk/companies/celagel772-7263711  

https://employmentconnections.bc.ca/employer/celagel772/

https://quonsetjobs.com/company/celagel772/ 

Bà ngoại và tờ vé số XSMB mỗi chiều từ mấy chục năm trước

Bà ngoại của Linh năm nay tám mươi mốt tuổi, đi lại đã khó khăn từ sau lần ngã gãy xương hông cách đây bốn năm. Trước khi chân yếu, bà tự đi mua vé số mỗi chiều là chuyện bình thường như đi chợ hay tưới cây. Sạp bà Tư đầu ngõ cách nhà chưa đến trăm mét, bà ghé mua một tờ, đứng hỏi thăm vài câu rồi về. Thói quen đó bà giữ từ hồi còn trẻ, từ thời ông ngoại còn sống, qua mấy chục năm không gián đoạn.

Linh kể rằng hồi nhỏ mỗi lần về ngoại chơi, cảnh bà ngồi cầm tờ vé số chờ kết quả XSMB lúc sáu giờ mười lăm là hình ảnh quen thuộc đến mức không bao giờ để ý. Cái radio cũ để trên tủ, tiếng xướng số đều đều vang ra, bà ngồi im lặng đối chiếu từng giải rồi thở dài hoặc lắc đầu cười. Chưa bao giờ thấy bà trúng gì lớn nhưng cũng chưa bao giờ thấy bà bỏ cuộc.

Sau lần ngã đó bà không còn tự đi ra đầu ngõ được nữa. Những ngày đầu bà không nhờ ai mua hộ, chỉ ngồi im không nói gì nhưng Linh nhận ra bà cứ ngó ra cửa mỗi chiều đến giờ quen thuộc rồi lại nhìn vào. Linh khi đó mới về ở cùng bà để tiện chăm sóc, đang đi làm về ngang qua sạp bà Tư, dừng lại mua một tờ mang vào đưa cho bà mà không nói gì nhiều. Bà ngoại cầm tờ vé số, nhìn cháu một lúc rồi hỏi mua bao nhiêu tiền. Linh nói mười nghìn. Bà gật đầu, không nói thêm nhưng nụ cười hiện ra rõ hơn bất kỳ lời cảm ơn nào.

Hình ảnh Ghim câu chuyện

Bà ngoại và tờ vé số XSMB mỗi chiều từ mấy chục năm trước

Xem thêm:

https://dixxodrom.ru/forums/users/yohocog586/ 

https://espritgames.com/forum/users/49652819/ 

https://fiduciarynews.com/members/yobeca2875/profile/ 

https://findaspring.org/members/nemaposo/ 

https://furrynetwork.com/kodece7028/ 

Ba năm ghé sạp và những điều Linh học được từ tờ vé số của bà

Từ hôm đó Linh chưa bỏ một chiều nào. Kể cả hôm làm tăng ca về muộn, kể cả hôm trời mưa ngập đường, kể cả hôm bản thân mệt đến mức chỉ muốn về nhà nằm xuống ngay. Sạp bà Tư đóng cửa sớm nên có hôm Linh phải ghé sạp khác xa hơn một chút nhưng vẫn không về tay không.

Ban đầu Linh chỉ mua rồi đưa, không quan tâm đến con số hay kết quả XSMB. Nhưng dần dần cô bắt đầu ngồi lại cùng bà mỗi chiều trong lúc chờ mở thưởng. Không phải vì cô đột nhiên hứng thú với xổ số mà vì cô nhận ra đó là khoảng thời gian hiếm hoi trong ngày hai bà cháu ngồi yên cạnh nhau không ai cầm điện thoại không ai bận làm gì khác. 

Hình ảnh Ghim câu chuyện

Ba năm ghé sạp và những điều Linh học được từ tờ vé số của bà

Những buổi chiều ngồi cạnh bà và điều không thể học từ sách vở

Trong những buổi chiều ngồi chờ kết quả XSMB cùng bà, Linh nghe được rất nhiều chuyện mà bình thường bà không kể. Bà kể về hồi còn trẻ ông ngoại hay mua vé số rồi đọc số to lên cho bà nghe dù bà chẳng hiểu gì. Bà kể về những năm khó khăn vẫn dành tiền mua một tờ vì bà tin rằng hy vọng dù nhỏ cũng cần được nuôi dưỡng. Bà kể về người bạn hàng xóm năm nào đó trúng được một khoản nhỏ rồi sửa được mái nhà dột, kể với giọng vui như thể câu chuyện vừa xảy ra hôm qua dù đã là chuyện của mấy chục năm trước.

Linh nói rằng những câu chuyện đó không thể nghe được vào bữa cơm tối vì bữa cơm có con cô chú về đông người ồn ào. Không thể nghe khi bà đang xem tivi vì bà mải theo dõi màn hình. Chỉ có thể nghe vào đúng cái khoảng lặng mười lăm phút trước khi kết quả XSMB được xướng lên, khi hai bà cháu ngồi bên nhau và tờ vé số nằm trên bàn như một cái cớ để không ai phải làm gì khác ngoài việc ngồi yên.

Có một chi tiết nhỏ mà Linh kể khiến người nghe phải dừng lại. Bà ngoại cô không bao giờ tự chọn số. Mỗi lần Linh mua về bà đều hỏi hôm nay cháu mua số mấy. Linh nói số bao nhiêu bà gật đầu nhận. Khi Linh thắc mắc sao bà không chọn số theo ý mình, bà cười nói rằng số cháu chọn may hơn. Linh biết đó không phải lý do thật sự. Lý do thật sự là bà muốn tờ vé số đó có dấu vết của cháu trong đó, muốn cái thói quen nhỏ này là thứ gì đó thuộc về cả hai người chứ không chỉ là việc của một mình bà.

Thói quen nhỏ và bài học lớn về cách yêu thương không cần lời

Linh chia sẻ rằng trước khi về sống cùng bà cô không phải người hay thể hiện tình cảm bằng lời. Cô không quen nói yêu bà, không quen ôm hay vỗ về theo kiểu nhiều bạn bè cùng trang lứa hay làm. Nhưng ba năm ghé sạp vé số mỗi chiều đã dạy cô điều mà không cuốn sách kỹ năng sống nào nói đến: tình cảm thật sự thường không cần ngôn ngữ to lớn mà chỉ cần sự xuất hiện đều đặn.

Mười nghìn đồng mỗi ngày là số tiền không đáng kể với bất kỳ ai. Nhưng mười nghìn đồng đó được mang về đúng giờ đúng buổi trong suốt ba năm mà không có ngày nào thiếu thì lại là thứ khác hoàn toàn. Đó là bằng chứng cụ thể nhất rằng người ta nhớ đến nhau, rằng thói quen của người già được người trẻ coi trọng thay vì xem là điều lỗi thời cần thay đổi.

Bà ngoại Linh đến nay vẫn chưa trúng giải nào đáng kể từ xổ số miền Bắc. Và Linh cũng không mong điều đó thay đổi theo nghĩa tài chính. Cô chỉ mong mỗi chiều vẫn còn được ghé sạp đầu ngõ, vẫn còn được bước vào nhà đưa tờ vé số cho bà, vẫn còn được ngồi cạnh bà trong mười lăm phút trước sáu giờ mười lăm nghe bà kể chuyện ngày xưa trong khi tiếng radio cũ xướng kết quả XSMB đều đặn như đã xướng suốt mấy chục năm qua.

Có những thứ tưởng chừng bình thường đến mức vô hình. Tờ vé số mười nghìn đồng mỗi chiều là một trong số đó. Nhưng đôi khi chính những thứ vô hình đó lại là thứ giữ người ta gần nhau nhất trong cái guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại.

Xem thêm:

https://dixxodrom.ru/forums/users/yobeca2875/ 

https://espritgames.com/forum/users/49524846/ 

https://findaspring.org/members/bireba9409/ 

https://furrynetwork.com/hebow85939/ 

https://forum.melanoma.org/user/ladela/profile/